Giấc mơ kỳ diệu

23/07/2021 09:52:00 AM

PHẠM THANH TRÂM



<div class="post-summary"> <h2>&nbsp;&ldquo;Anh &agrave;, anh cứ y&ecirc;n t&acirc;m c&ocirc;ng t&aacute;c nh&eacute;, em t&igrave;m được mộ của bố rồi anh ạ, em đang ở b&ecirc;n mộ v&agrave; thắp hương cho bố đ&acirc;y!&rdquo;... Cuộc điện thoại bị ngắt qu&atilde;ng bởi những tiếng nấc nghẹn ng&agrave;o của người vợ trẻ.</h2> </div> <div class="post-content"> <div> <p>Vợ t&ocirc;i ngồi trầm ng&acirc;m b&ecirc;n ng&ocirc;i mộ của bố chồng, đ&ocirc;i mắt lung linh thường ng&agrave;y bỗng chốc sững sờ xo&aacute;y s&acirc;u v&agrave;o kỷ vật được t&igrave;m thấy ở ng&ocirc;i mộ vừa được đ&agrave;o l&ecirc;n với d&ograve;ng chữ cuộn tr&ograve;n trong c&aacute;i lọ thủy tinh nhỏ mang t&ecirc;n Phạm Thanh Hiệp. C&aacute;ch đ&acirc;y mấy h&ocirc;m, vợ t&ocirc;i đ&atilde; nằm mơ t&igrave;m thấy mộ bố t&ocirc;i dưới một gốc c&acirc;y to, cạnh hai tảng đ&aacute; trắng tr&ecirc;n v&ugrave;ng n&uacute;i rừng ph&iacute;a T&acirc;y Nghệ An...</p> <p>Trong l&agrave;n kh&oacute;i hương nghi ng&uacute;t v&agrave; ảm đạm của một buổi chiều t&agrave;, t&ocirc;i nhận ra, trong &aacute;nh mắt c&ocirc; ấy c&oacute; cả một v&ugrave;ng trời k&yacute; ức, s&acirc;u thẳm v&agrave; m&ocirc;ng lung như những t&acirc;m sự m&agrave; t&ocirc;i từng kể.</p> <p>Cầm điện thoại tr&ecirc;n tay, t&ocirc;i cũng rưng rưng nhớ lại những g&igrave; m&igrave;nh đ&atilde; t&acirc;m sự c&ugrave;ng người vợ hiền: Sau giải ph&oacute;ng miền Nam năm 1975, cha từ chiến trường trở về, c&ugrave;ng mẹ t&ocirc;i ngược l&ecirc;n miền n&uacute;i x&acirc;y dựng v&ugrave;ng kinh tế mới. C&aacute;i gi&acirc;y ph&uacute;t sung sướng, hạnh ph&uacute;c v&agrave; thi&ecirc;ng li&ecirc;ng nhất của cha mẹ phải chăng l&agrave; khoảnh khắc được nghe thấy đứa con m&igrave;nh cất tiếng kh&oacute;c ch&agrave;o đời; một thi&ecirc;n thần sống c&oacute; linh hồn v&agrave; diện mạo được kết tinh từ sự ho&agrave;n hảo, kỳ diệu của một t&igrave;nh y&ecirc;u tuyệt đẹp.</p> <p>Nhưng rồi niềm vui chưa được bao l&acirc;u, vết thương cũ của cha t&aacute;i ph&aacute;t khiến cha đau ốm triền mi&ecirc;n, rồi cha l&acirc;m bệnh qua đời khi t&ocirc;i c&ograve;n đang đỏ hỏn, mẹ đau đớn, gắng gượng nu&ocirc;i t&ocirc;i sống qua ng&agrave;y. Với t&ocirc;i, mẹ l&agrave; hiện th&acirc;n của một t&igrave;nh y&ecirc;u vĩ đại, sự khoan dung, nh&acirc;n hậu, độ lượng v&agrave; chở che. Khi bố nằm xuống, mẹ &ocirc;m t&ocirc;i v&agrave;o l&ograve;ng nuốt lệ nghẹn ng&agrave;o, mẹ ngập ch&igrave;m trong nỗi đau d&agrave;i tuyệt vọng. Cha đ&atilde; đi xa, mẹ chỉ c&ograve;n t&ocirc;i l&agrave; chỗ dựa tinh thần, l&agrave; động lực, niềm tin v&agrave; sức mạnh để vượt qua biển khổ của cuộc đời. Rồi những đợt s&oacute;ng ngầm chảy qua đa đoan đời mẹ, số phận khắc nghiệt đ&atilde; l&agrave;m cuộc đời mẹ đổi thay. Mẹ thương t&ocirc;i như một ch&uacute; chim non giữa biển đời đầy b&atilde;o tố, lạc l&otilde;ng v&agrave; c&ocirc; đơn. Thế rồi, chẳng bao l&acirc;u sau nỗi đau chồng chất nỗi đau khiến mẹ kiệt sức. T&ocirc;i được x&oacute;m l&agrave;ng thay nhau chăm s&oacute;c cho đến khi một người b&aacute;c họ ở dưới xu&ocirc;i đưa về nu&ocirc;i. T&ocirc;i lớn l&ecirc;n trong v&ograve;ng tay y&ecirc;u thương của b&aacute;c họ, một tuổi thơ với biết bao bộn bề gian kh&oacute;.</p> <p>Lớn l&ecirc;n rồi t&ocirc;i thường hỏi cha, mẹ t&ocirc;i đ&acirc;u m&agrave; chưa kịp hiểu rằng đ&oacute; l&agrave; c&acirc;u hỏi của định mệnh. B&aacute;c dạy t&ocirc;i thế n&agrave;o l&agrave; đại dương, những số phận, những cảnh đời trần tục, dạy t&ocirc;i hiểu th&ecirc;m về một thế kỷ chiến tranh với những chuyến đ&ograve; chở người ra đi kh&ocirc;ng c&oacute; ng&agrave;y trở lại. Rằng, t&ocirc;i lớn l&ecirc;n từ trong gian khổ, sẽ c&oacute; một đ&ocirc;i c&aacute;nh vững v&agrave;ng vượt qua mọi b&atilde;o gi&ocirc;ng.</p> <p>Thời gian thấm thoắt tr&ocirc;i qua, khi t&ocirc;i trở th&agrave;nh một sĩ quan qu&acirc;n đội cũng ch&iacute;nh l&agrave; l&uacute;c t&ocirc;i bắt đầu cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh đi t&igrave;m cha m&igrave;nh với biết bao thăng trầm, vất vả... c&oacute; những l&uacute;c tưởng chừng như tuyệt vọng. Quyết t&acirc;m đi t&igrave;m cha ng&agrave;y c&agrave;ng lớn dần l&ecirc;n, th&ocirc;i th&uacute;c mạnh mẽ hơn bởi đ&oacute; l&agrave; ước nguyện, l&agrave; kh&aacute;t vọng lớn nhất trong cuộc đời t&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; từng mơ ước c&oacute; được một hậu phương vững chắc thay t&ocirc;i thực hiện ước nguyện t&igrave;m được mộ cha đưa về xu&ocirc;i hương kh&oacute;i.</p> <p>Hơn 40 năm, t&ocirc;i từ một cậu b&eacute; được ẵm tr&ecirc;n tay đ&atilde; trở th&agrave;nh một sĩ quan chững chạc. Hơn 40 năm lịch sử đ&atilde; sang trang, từ chiến tranh lửa đạn đau thương đến h&ograve;a b&igrave;nh, phồn vinh v&agrave; đổi mới.</p> <p>V&agrave; cũng đ&atilde; hơn 40 năm t&ocirc;i kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i trong l&ograve;ng nỗi khắc khoải, ng&oacute;ng đợi, hy vọng một ng&agrave;y cha t&ocirc;i sẽ trở về... T&ocirc;i mơ thấy cha trở về với m&aacute;i t&oacute;c đ&atilde; bạc, chiếc &aacute;o cha mặc đ&atilde; sờn, nhưng trong bộ qu&acirc;n phục tr&ocirc;ng cha thật oai phong. Cha cười rạng rỡ, giang tay đến b&ecirc;n t&ocirc;i. T&ocirc;i &ocirc;m chặt cha v&agrave;o l&ograve;ng m&agrave; kh&oacute;c nức nở rằng: &ldquo;Cha ơi! Sao cha đi m&atilde;i chẳng về&hellip;!&rdquo;. Cha cũng đ&atilde; kịp n&oacute;i với t&ocirc;i, &ldquo;Con h&atilde;y bước tiếp chặng đường m&agrave; cha c&ograve;n dang dở&rdquo;, rồi lặng lẽ quay đi để mặc t&ocirc;i g&agrave;o th&eacute;t. N&eacute;t mặt cha buồn b&atilde;, b&oacute;ng d&aacute;ng cha như l&agrave;n sương tan biến v&agrave;o m&agrave;n đ&ecirc;m tĩnh lặng. T&ocirc;i chạy theo, chạy m&atilde;i, t&igrave;m m&atilde;i cho đến khi giật m&igrave;nh tỉnh giấc...</p> <p>L&agrave; một qu&acirc;n nh&acirc;n, t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều thời gian d&agrave;nh cho gia đ&igrave;nh, nhiều l&uacute;c chỉ kịp hỏi thăm sức khỏe của vợ con trong cuộc điện thoại vội v&agrave;ng. H&ocirc;m nay bỗng nhận được cuộc điện thoại của vợ với lời n&oacute;i x&uacute;c động: &ldquo;Anh &agrave;, anh cứ y&ecirc;n t&acirc;m c&ocirc;ng t&aacute;c nh&eacute;, em t&igrave;m được mộ của bố rồi anh ạ, em đang ở b&ecirc;n mộ v&agrave; thắp hương cho bố đ&acirc;y!&rdquo;. T&ocirc;i nghẹn ng&agrave;o trong d&ograve;ng nước mắt, thầm cảm ơn em &ndash; hậu phương lớn của anh! Nếu anh l&agrave; người khởi nguồn cho cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh đi t&igrave;m người cha qu&aacute; cố, th&igrave; em l&agrave; người đ&atilde; gi&uacute;p anh kết th&uacute;c cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh k&eacute;o d&agrave;i 20 năm qua.</p> <p>Xin nghỉ ph&eacute;p, t&ocirc;i về tới nh&agrave; th&igrave; vợ t&ocirc;i đ&atilde; c&ugrave;ng những người th&acirc;n đưa cha t&ocirc;i về xu&ocirc;i an t&aacute;ng. Quỳ trước ng&ocirc;i mộ khang trang của cha d&acirc;ng n&eacute;n hương m&agrave; t&ocirc;i nghẹn ng&agrave;o. Nh&igrave;n thấy vợ đang đứng b&ecirc;n cạnh, t&ocirc;i quay sang &ocirc;m vợ m&igrave;nh rồi kh&oacute;c nức nở.</p> <p>Đ&ecirc;m nay, vợ chồng t&ocirc;i lại thức trắng với c&acirc;u chuyện h&agrave;nh tr&igrave;nh đi t&igrave;m mộ cha: Sau giấc mơ, vợ t&ocirc;i l&ecirc;n đường t&igrave;m đến v&ugrave;ng đất thi&ecirc;ng ấy. Kh&ocirc;ng d&aacute;m n&oacute;i với t&ocirc;i v&igrave; sợ t&ocirc;i lo lắng m&agrave; ảnh hưởng đến c&ocirc;ng việc ở đơn vị. Vậy l&agrave; vợ t&ocirc;i c&ugrave;ng v&agrave;i người th&acirc;n lần theo sự hồi tưởng trong giấc mơ đi về ph&iacute;a T&acirc;y Nghệ An. Dọc hai b&ecirc;n đường đất nhầy nhụa, những ng&ocirc;i nh&agrave; lụp xụp nằm rải r&aacute;c b&ecirc;n sườn đồi, v&agrave;i đứa trẻ đen nhẻm, thập th&ograve; với &aacute;nh mắt lạ lẫm. Thật may mắn, lần m&ograve; t&igrave;m hỏi th&igrave; gặp được &ocirc;ng cụ - ch&iacute;nh l&agrave; người ng&agrave;y xưa đ&atilde; trực tiếp mai t&aacute;ng cha t&ocirc;i. &Ocirc;ng chỉ cho vợ t&ocirc;i khu rừng rậm um t&ugrave;m c&acirc;y cối. Nhờ anh em đ&agrave;o t&igrave;m v&agrave; được sự gi&uacute;p đỡ của người d&acirc;n địa phương dẫn lối nhưng v&ugrave;ng đất rộng lớn bằng phẳng, rất kh&oacute; x&aacute;c định đ&acirc;u l&agrave; ng&ocirc;i mộ. Trời mưa l&acirc;m th&acirc;m v&agrave; hai đ&ecirc;m thức trắng khiến vợ t&ocirc;i ngất xỉu. Mọi người lấy l&aacute; c&acirc;y hơ n&oacute;ng tr&ecirc;n ngọn lửa, chườm cho vợ t&ocirc;i tỉnh lại. Vừa mở mắt vợ t&ocirc;i nh&igrave;n thấy c&aacute;i gốc c&acirc;y to v&agrave; hai tảng đ&aacute; trắng v&agrave; n&oacute;i với chị t&ocirc;i rằng: &ldquo;C&oacute; lẽ bố nằm chỗ n&agrave;y chị ạ!&rdquo;. Khi đ&agrave;o thấy c&aacute;i lọ nhỏ bật l&ecirc;n, mọi người b&agrave;ng ho&agrave;ng sửng sốt v&igrave; đ&oacute; l&agrave; c&aacute;i lọ m&agrave; h&ocirc;m qua &ocirc;ng cụ trong bản m&ocirc; tả kỷ vật k&egrave;m theo khi ch&iacute;nh &ocirc;ng mai t&aacute;ng. Chị g&aacute;i v&agrave; vợ t&ocirc;i &ocirc;m nhau &ograve;a kh&oacute;c... Trải qua mấy chục năm m&agrave; xương cốt cha t&ocirc;i chưa tan, đặc biệt những kỷ vật ch&ocirc;n theo vẫn c&ograve;n nguy&ecirc;n vẹn.</p> <p>Tiếng chu&ocirc;ng đồng hồ đ&atilde; vang l&ecirc;n, l&uacute;c n&agrave;y l&agrave; 5 giờ s&aacute;ng, b&igrave;nh minh đang l&ecirc;n, những sợi nắng v&agrave;ng vương d&agrave;i tr&ecirc;n vai &aacute;o, một l&agrave;n gi&oacute; m&aacute;t dịu khẽ lướt qua l&agrave;m m&aacute;i t&oacute;c vợ nhẹ bay. Nh&igrave;n ngọn đ&egrave;n le l&oacute;i tr&ecirc;n b&agrave;n thờ cha, t&ocirc;i cảm thấy y&ecirc;n l&ograve;ng khi c&oacute; được hậu phương vững chắc đ&atilde; thay t&ocirc;i hương kh&oacute;i. T&ocirc;i tạm biệt vợ, con rồi vội v&agrave;ng trở lại đơn vị bởi nhiệm vụ của người l&iacute;nh bộn bề kh&ocirc;ng cho ph&eacute;p chậm trễ.</p> <p>(<strong>Theo B&aacute;o QĐND)</strong></p> </div> </div>

Nội dung bình luận
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục gửi về bbtweb@gmail.com