ANH CẢ

19/07/2019 02:51:00 AM

Phạm Thị Thật



Mười bảy tuổi, anh xin đi bộ đội,
Mẹ nhắc anh chưa đủ tuổi, thiếu cân.
“Nhưng mẹ ơi, giờ Tổ quốc đang cần,
Chờ đủ cân chắc không còn giặc nữa”.


Viên gạch vỡ được chia làm hai nửa,
Anh cười vui: “Chắc chắn sẽ thừa cân!".

Quay sang mẹ: “Mẹ ơi xin đừng giận”.

Mẹ cười hiền: “Mẹ không giận, mẹ thương”.

 

Hôm anh lên đường trời sớm mờ sương.
Cha lặng lẽ cất hai viên gạch nửa,
Mẹ ra vườn hái về mấy trái dưa:
“Chịu khó mang, đoạn đường dài khó nhọc…”.


Anh xoa đầu em: “Ở nhà chăm học,

Lỡ có ngã đau cũng đừng có khóc”.
Cô gái cùng thôn vân vê đuôi tóc,
“Có thời gian đừng quên viết cho mình”.

 

Thời gian trôi, thêm ác liệt chiến tranh.
Anh về rồi đi sau ba ngày phép.
Tay trĩu nặng trên vai em, anh dặn,
“Cố gắng đỡ đần cha mẹ thay anh”.

 

Cô gái cùng thôn tặng chiếc khăn xanh 

Có đôi chim câu trên cành mai trắng

Giọng anh nhẹ, ngập ngừng và sâu lắng

“Em! Chiến tranh, chẳng ai biết thế nào”.

 

Ngày tháng trôi. Mẹ trông ngóng ra vào,
“Thằng bé sao chẳng có tin gì nhỉ?
Cô gái cùng thôn đã là bác sĩ
Xinh đẹp giỏi giang sao chửa lấy chồng?".

 

Một buổi chiều buốt giá giữa mùa đông
Tin sét đánh về: Anh không còn nữa.
Cha lặng lẽ mang hai viên gạch nửa
Đặt lên ban thờ Tổ quốc ghi công.


Mẹ cứ vào ra, đợi cửa, ngóng trông,
Và một mực "Thằng con tôi chưa chết”.
Cô gái cùng thôn một lòng tha thiết
Xin được làm con nuôi của mẹ cha.
 

Mẹ bảo: "Ừ. Khi nào về, nó sẽ là anh cả".

                              22-7-2016

                         Phạm Thị Thật

 

(Theo QĐND Cuối tuần)

 

Nội dung bình luận
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục gửi về bbtweb@gmail.com