Những bài thơ hay dành tặng thầy cô ngày 20/11

16/11/2019 07:55:00 AM

Trường Giang (Sưu tầm)



 
 

Những bài thơ hay dành tặng thầy cô ngày 20/11

 - Những vần thơ viết về thầy cô luôn đầm ấm và dạt dào cảm xúc. VietNamNet xin chia sẻ với bạn đọc một số bài thơ hay về tình thầy trò nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

Hoa nở trên lối ưu tư

Dòng đời khéo chọn nghiệp duyên

Đưa đò tri thức con thuyền nhân văn

Ươm cây từ đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, khuyên răn "nết người"!

Tâm hồn chăm bón tốt tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao người nên danh.

Con thuyền vượt sóng chòng chành

Mái chèo lúc mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi dòng câu cá nước trong

Bất công chưa hết! Chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn có bến bờ

Người đi còn nhớ, người mơ...đợi gì?

Một đời tận tụy, tâm tri

Phấn vương khóe mắt để vì tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở ngày mai - Ơn Người!

(ĐNT)

Cô Thầy Tôi

Trong trường vất vả dạy đàn con

Chẳng ngại gian lao quãng thân mòn

Ló sáng bình minh cơm mãi vội

Về đêm lịm tắt bữa chưa ngon.

Âm thầm chỉ dẫn ơn luôn nhớ

Lặng lẽ khuyên răng nghĩa vẫn tròn

Áo đẫm mồ hôi toàn bụi phấn

Cô Thầy khổ nhọc tựa ngàn non.

(Tứ Gia)

Tri ân người lái đò

Tri thức ngày xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn người đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã giúp con vượt đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

Người lái đò

Một đời người - một dòng sông...

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

"Muốn qua sông phải lụy đò"

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

(Thảo Nguyên)

Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

(Hiệp Hòa)

Không đề

"Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng.

Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua.

Bài giảng của thầy như chắp cánh ước mơ,

Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích.

Có những lúc thầm lặng con ngắm,

Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...

Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,

Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.

Đã qua rồi một thời và con đã lớn.

 

Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô.

Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số

Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.

Ở nơi xa theo hương bay của gió,

Con gởi lòng mình tôn kính đến thầy yêu".

Người đi dệt ước mơ

Chiều buông rộn tiếng ve ngân

Bước chân thầy bỗng chậm dần đường xưa

Một đời dệt thảm ước mơ

Để em có một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh ước mơ sang

Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùi

Hôm nay vững bước đường đời

Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

(Tiêu)

Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì phải nhớ nguồn

Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây

Dạy ta biết chữ hôm nay

Thành người có ích công cô ơn thầy.

Lỡ yêu thích nghiệp lái đò

Chỉ mong truyền dạy học trò thành công

Thầy cô nào chẳng mong trông

Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn.

Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn

Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau

Chỉ mong trò hiểu thật mau

Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng

Thầy cô vẫn dạy trò cưng của mình.

"Qua Sông thì phải lụy Đò"

Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa

Người chèo dẫu có nắng mưa

Vượt qua sóng dữ, vẫn đưa học trò.

Cúi đầu xin lỗi thầy cô

Lâu rồi con cũng quên đò từng đưa

Chữ đầy sợ nói thêm thừa

Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn.

Ru lại ơn thầy

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy

Lời ru bay bổng tự ngày ấu thơ

Thầy cầm tay viết i tờ

Dạy con đạo lý sống cho ra người.

Một đời cần mẫn thầy ơi

Đưa bao thế hệ tới bờ tương lai

"Nửa chữ cũng vẫn là thầy"

Lời ông cha dạy có sai bao giờ.

Dẫu đời chưa đẹp như mơ

Tình thầy cô với học trò bền lâu

Tóc con giờ đã bạc màu

Lại ru cháu cũng từ câu ơn thầy.

Chúc mừng thầy cô

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”

Lời ca văng vẳng đâu đây

Nồng thơm hương sữa dâng đầy khát khao

Dù cho xa mãi phương nào

Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.

Dù cho đi bốn phương trời

Nghĩa nhân một thuở trọn đời không quên.

Người lái đò

Suốt một đời đưa đón khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng

Tiễn người đi... biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn lặng lẽ, bằng tất cả cái tâm

Vì sự nghiệp trồng người đầy cao cả

Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô luôn hạnh phúc ngập tràn

Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi

Sau bao năm con trở về tìm lại

Bến sông đây, người đưa đò giờ đâu?

Dẫu thời gian có làm bạc mái đầu

Tình thầy trò chẳng bao giờ phai nhạt

Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác

Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?

(Theo vietnamnet.vn)

Nội dung bình luận
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục gửi về bbtweb@gmail.com