Tuổi trẻ của chúng tôi

08/08/2022 10:25:00 AM

Nguyễn Hữu Điền (Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ-Chủ tịch Danh dự Hội HTGĐLS tỉnh Phú Thọ).



Trong dịp kỷ niệm 75 năm Ngày Thương binh, liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2022), ông Nguyễn Hữu Điền, Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ-Chủ tịch Danh dự Hội HTGĐLS tỉnh Phú Thọ có gửi về trang web trianlietsi.vn bài thơ "Tuổi trẻ của chúng tôi". Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

Thời chúng tôi cuốn sách gối đầu gường

Là tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy”

Đã thôi thúc và nâng hồn ta dậy

Gọi ta đi khám phá những chân trời

(Điều quý giá nhất của mỗi con người

Là duy nhất chỉ có một lần sống

Phải sống sao cho thật xứng đáng

Để khi nhắm mắt, xuôi tay

Không phải ân hận, sót xa

Vì những năm tháng đã sống hoài phí

Để khỏi hổ thẹn

Vì những việc làm ty tiện, đớn hèn

Để ta có thể tự hào rằng

Tất cả đời ta, tất cả sức ta

Đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất

Sự nghiệp đấu tranh vì Độc lập-Tự do của Tổ quốc

Vì sự trường tồn của dân tộc

Sự vẻ vang của giống nòi

Và hạnh phúc của nhân dân).

 

 

Thời chúng tôi ra trận chẳng phân vân

Tạm xếp bút nghiên lên đường đánh giặc

Những cuộc ra đi, nhiều người không trở lại

Những cuộc chia ly, không hẹn ngày về.

*

* *

Những người vợ tiễn chồng bên triền đê

Thành những Vọng Phu mỏi mòn chờ đợi

Con nhận cha sau Bàn Thờ hương khói

Những Tượng Đài vời vợi hiên ngang.

*

* *

Trong nghĩa trang đồng đội vẫn thẳng hàng

Có những nấm mồ không tên, không địa chỉ

Các anh nằm đâu, cũng là đất Mẹ

Những linh hồn tươi trẻ tuổi hai mươi.

 

Thời chúng tôi, nhiều gương sáng tuyệt vời

Thân chèn pháo, vai làm giá súng

Lấy mình lấp lỗ châu mai, để đồng đội sống

Băng lên tiêu diệt quân thù.

 

 

Thương tích đầy mình, vẫn dõng dạc hô:

“Nhằm thẳng quân thù-bắn!”

Trong trùng vây, vẫn bình tĩnh khắc lên báng súng

Lời thề thiêng liêng:

“ Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử”.

*

* *

Thời chúng tôi đơn giản thế thôi

Sống là đi, mà chết thì nằm lại

Nước mắt giành mình, nụ cười giành bạn

Khi ngã vào lòng đất vẫn còn trai.

*

* *

Thời chúng tôi ít thấy kẻ ăn chơi

Hiếm thấy kẻ sống sang giàu xa sỉ

Thiếu đến cả cái kim, sợi chỉ

Vẫn thương nhau lá rách làm lành.

*

* *

Lính với Sĩ quan như cội với cành

Sĩ quan khác lính, chỉ là đeo Xà cột

Dưới với trên hòa đồng một cốt

Khi lên xe, ý hợp tâm đầu.

*

* *

Nửa thế kỷ rồi, vẫn nhớ về nhau

Thiếu, đủ, vơi, đầy vẫn cùng nhau hòa quện

Rất thương bạn sau nhiều lần tìm kiếm

Xương cốt phai tàn, chỉ còn nắm đất nâu.

(trianlietsi.vn)

 

 

 

 

Nội dung bình luận
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục gửi về bbtweb@gmail.com